
Từ chiếc xuồng nhỏ ở Sóc Trăng đến vạch đích IRONMAN
Câu chuyện của một người từng đi làm công nhân lương dưới 7 triệu — và những gì tôi học được trên đường chạy, để đổi cả cuộc đời.
Nếu bạn từng cảm thấy mắc kẹt trong một công việc nuôi sống mình nhưng không nuôi được giấc mơ — tôi hiểu cảm giác đó. Tôi đã đứng đúng chỗ bạn đang đứng.
Có lẽ bạn tới đây vì đang tìm một thứ gì đó. Một hướng đi. Một câu trả lời. Hoặc chỉ đơn giản muốn biết người đứng sau cái tên 'Thương Chia Sẻ' là ai, có thật hay không, và có đáng để bạn lắng nghe.
Tôi sẽ không mở đầu bằng thành tích. Tôi mở đầu bằng sự thật. Sự thật là tôi bắt đầu từ con số không. Không phải con số không được tô vẽ. Con số không thật.
Điểm xuất phátCậu công nhân nhìn thấy trước cả đời mình

Những năm làm công nhân — sáng đi, tối về, cuối tháng nhận lương rồi lại chờ tháng sau.
Tôi lớn lên ở một vùng quê nghèo tại Sóc Trăng. Ngày nhỏ, tôi từng chèo chiếc xuồng nhỏ đưa em đi học. Tốt nghiệp cấp 3, tôi đi làm công nhân giày da ở Long An. Lương dưới 7 triệu một tháng.
Sáng đi. Tối về. Cuối tháng nhận lương, tiêu gần hết, rồi lại chờ tháng sau. Cuộc sống của tôi khi đó là một vòng lặp, và tôi không nhìn thấy lối ra.
Điều đáng sợ nhất không phải là nghèo. Điều đáng sợ nhất là tôi nhìn thấy trước tương lai của mình. Mười năm nữa tôi vẫn ở đó. Hai mươi năm nữa cũng vậy. Chỉ khác là lưng còng hơn, tóc bạc hơn, và những giấc mơ thì đã tắt từ lâu.
Nếu bạn đang đi làm mà thấy tháng nào tiêu hết tháng đó, chạy mãi mà không nhích lên được — tôi không phán xét bạn. Tôi từng là bạn.
Cú rơiTrại cách ly, và sáu tháng mất sạch
Năm 2021, trong một trại cách ly Covid, lần đầu tiên tôi có đủ thời gian ngồi yên và tự hỏi một câu làm tôi lạnh sống lưng:
'Nếu mình cứ tiếp tục thế này, cuộc đời mình sẽ đi về đâu?'
Câu trả lời quá rõ. Tương lai của tôi đã được định sẵn. Và nó không phải thứ tôi muốn. Ngay khoảnh khắc đó, tôi biết mình phải rời khỏi công việc ăn lương. Không phải vì tự tin, mà vì tôi sợ cái tương lai đã-định-sẵn kia hơn là sợ thất bại.
Tôi nghỉ việc, lao vào kinh doanh online. Tôi tưởng mình dũng cảm. Hóa ra tôi chỉ đang lao vào một trận đấu mà tôi chưa biết luật.

Góc phòng trọ những ngày đầu. Một chiếc laptop, một cái bàn, và rất nhiều hoài nghi.
Sáu tháng đầu tiên là sáu tháng thua lỗ liên tiếp. Tôi thử cái này, mất tiền. Thử cái kia, mất tiền. Tôi chạy theo những lời hứa 'kiếm tiền nhanh', 'kiếm tiền dễ' — và trả giá cho từng lời hứa đó bằng chính đồng vốn ít ỏi mình gom góp được.
Đầu năm 2022, tôi mất hết vốn. Nhưng thứ khiến tôi gục ngã không phải là tiền. Đó là niềm tin. Có những đêm tôi tự hỏi có phải mình đã sai, có phải nên quay lại nhà máy và chấp nhận cái tương lai mình từng bỏ chạy.
Đó là đáy. Nếu bạn đang ở gần cái đáy đó lúc này — thất bại với lần đầu, mất tiền, mất tự tin — thì tôi muốn nói: bạn không hề một mình, và đó không phải dấu chấm hết.
Bước ngoặtMười ngày im lặng và người thầy đầu tiên

Trước khi thay đổi cuộc đời, tôi phải làm cho cái đầu của mình lặng lại đã.
Trong lúc bế tắc nhất, tôi làm một việc nhìn từ bên ngoài có vẻ lạ lùng: tôi bỏ mọi thứ lại phía sau để tham gia một khóa thiền Vipassana 10 ngày. Mười ngày không điện thoại, không nói chuyện, không sách vở. Chỉ có tôi và cái đầu ồn ào của chính mình.
Mười ngày đó không dạy tôi cách kiếm tiền. Nhưng nó làm một việc quan trọng hơn: nó làm cái đầu tôi lặng lại đủ để nhìn mọi thứ rõ ràng. Và điều bất ngờ nhất lại xảy ra không phải trong lúc thiền, mà là khi khóa thiền kết thúc.
Ở đó, tôi gặp một người — người thầy đầu tiên của tôi. Chúng tôi trò chuyện, và anh kể anh đang làm affiliate (tiếp thị liên kết — giới thiệu sản phẩm của người khác để nhận hoa hồng). Cách anh nói về công việc, về sự tự do, về con đường anh đã đi… làm điều gì đó trong tôi bừng sáng. Lần đầu tiên sau bao tháng thất bại, tôi thấy một con đường có thật — và có người đã đi được thật.
Tôi quyết tâm theo anh để học. Tôi đăng ký khóa học của anh: 2.000 USD — một số tiền lớn khủng khiếp với người vừa mất sạch vốn. Nhiều người sẽ bảo tôi liều. Nhưng chính lúc xuống số tiền đó, tôi ngộ ra bài học đắt giá nhất đời mình:
Suốt sáu tháng, tôi cứ nghĩ vấn đề là mình chưa tìm đúng 'mánh', chưa đúng công cụ. Hóa ra thứ tôi thiếu là một người đi trước chịu chỉ đường, và một cái tư duy dám đầu tư nghiêm túc thay vì mãi đi tìm đường tắt miễn phí.
Mà đường tắt thì không tồn tại. Hoặc nếu có, nó luôn dẫn tới vực.
Khi tôi thay đổi tư duy — chịu học từ đúng người, làm theo từng bước — kết quả bắt đầu thay đổi. Chậm. Nhưng có thật.
Con đườngMột năm không kết quả — và lý do tôi không bỏ cuộc
Đúng lúc đó, tôi bắt đầu chạy bộ. Và chạy bộ dạy tôi một điều trần trụi mà không lớp học nào dạy được:
Không có cây số nào tự ngắn lại. Bạn chỉ về đích nếu vẫn còn bước.
Tôi coi mỗi ngày làm online mà không ra đơn là một cây số trong một cuộc chạy dài. Cây số đó mỏi, cây số đó chán. Nhưng bỏ cuộc ở cây số thứ 10 thì mãi mãi không thấy được vạch đích ở cây số thứ 42.
Tôi đi theo con đường Affiliate Global (làm affiliate với thị trường quốc tế) mà người thầy đã chỉ. Tôi làm đúng theo từng bước trong lộ trình, kiên nhẫn, nhất quán. Không có phép màu. Chỉ có lặp lại đúng việc, đủ lâu.

Năm 2023 — những đồng thu nhập thật đầu tiên từ Affiliate. Không lớn, nhưng là bằng chứng.
Đến năm 2023, cột mốc đầu tiên tôi chạm tới là 3.000 USD một tháng. Với nhiều người con số này không lớn. Với tôi khi đó, nó là bằng chứng: rằng con đường này có thật, rằng một cậu công nhân không bằng cấp cao, không quan hệ, không vốn liếng vẫn làm được nếu đi đúng cách và đủ lâu.
Từ đó tôi mở rộng mô hình, xây đội nhóm, hệ thống hóa những bài học trả bằng máu và nước mắt thành quy trình lặp lại được. Giai đoạn cao điểm, thu nhập của tôi đạt 30.000 – 50.000 USD một tháng, từ nhiều nguồn: các công cụ (Tools), sản phẩm AI, phần mềm, và hệ sinh thái Affiliate tôi dựng lên.
Tôi kể những con số này không phải để khoe — tôi ghét kiểu khoe tiền. Tôi kể vì muốn bạn hiểu: khoảng cách giữa 'dưới 7 triệu một tháng' và 'hàng chục nghìn đô một tháng' không phải phép màu. Nó là một hành trình — có điểm bắt đầu, có những đoạn dốc, và có một cách để đi qua.
Đường chạy dạy tôiIRONMAN 70.3: nơi tôi hiểu kỷ luật thật sự là gì
Nếu chỉ nói về kinh doanh, bạn mới hiểu một nửa con người tôi. Nửa còn lại nằm ở những buổi sáng 4 giờ, khi cả thành phố còn ngủ, còn tôi đã ở dưới làn nước lạnh hoặc trên yên xe đạp.
Tôi tập luyện và hoàn thành IRONMAN 70.3 — một trong những thử thách sức bền khắc nghiệt nhất. Con số '70.3' là tổng số dặm: bơi 1,9 km, đạp xe 90 km, rồi chạy bán marathon 21,1 km — nối tiếp nhau trong một buổi, không nghỉ. Bảng về đích của tôi ghi 6 giờ 42 phút 43 giây.

Bơi 1,9 km — vạch xuất phát, khi mặt trời còn chưa lên.

Đạp 90 km — một mình với cái đầu của chính mình.

Chạy 21,1 km — khi hai chân đã như không còn là của mình.

Vạch đích: 6 giờ 42 phút 43 giây.
Nghe có vẻ điên. Đúng là điên thật. Nhưng chính cái điên đó dạy tôi ba bài học tôi mang thẳng vào kinh doanh:
Một — không có buổi tập nào là vô nghĩa. Bạn không thể đốt cháy giai đoạn để về đích. Không mánh, không đường tắt. Chỉ có hàng trăm giờ tập lặng lẽ. Người ta chỉ thấy ngày bạn về đích, không ai thấy hàng nghìn giờ bạn bỏ ra trong bóng tối.
Hai — cơ thể bỏ cuộc trước, cái đầu bỏ cuộc sau. Ở những cây số cuối, thứ đưa bạn về đích không phải cơ bắp, mà là cái đầu: 'Thêm một bước nữa thôi.' Giới hạn thật sự của con người nằm trong suy nghĩ, không nằm ở đôi chân.
Ba — về đích một mình, nhưng không ai đi một mình. Đằng sau mỗi vận động viên là huấn luyện viên, đồng đội, gia đình ở vạch cổ vũ. Kinh doanh cũng thế — tôi từng nghĩ phải tự làm tất cả, và đó là lý do tôi kiệt sức. Chỉ khi học cách xây đội nhóm, tôi mới đi xa được.
Những tấm huy chương nhắc tôi mình là ai

Mỗi tấm huy chương là một lời hứa với chính mình đã được giữ trọn.

Sáng sớm trên cầu — nơi tôi nghĩ ra nhiều ý tưởng nhất.
Ngoài IRONMAN 70.3, tôi còn tham gia nhiều giải chạy bộ khác — marathon, bán marathon, những cung đường ở nhiều thành phố. Chạy bộ là phòng tập cho tinh thần. Mỗi lần muốn bỏ cuộc trong công việc, tôi lại nhớ đến cây số thứ 30 của một cuộc đua, khi tôi tưởng mình không thể đi tiếp — mà vẫn về đích. Và tôi đi tiếp.
Tôi giữ kỷ luật với cơ thể như giữ kỷ luật với công việc. Bởi tiền nhiều đến mấy cũng vô nghĩa nếu bạn không đủ sức khỏe để tận hưởng.
Không bao giờ ngừngTôi vẫn đang học, mỗi ngày
Khoảnh khắc bạn nghĩ mình đã biết đủ, cũng là khoảnh khắc bạn bắt đầu đi lùi. Từ ngày rời nhà máy đến giờ, tôi chưa bao giờ ngừng học.
Tôi học từ những khóa học trả tiền — kể cả khi số tiền đó khiến tôi xót ruột. Tôi học từ sách, từ những người đi trước đã làm được điều tôi muốn. Năm 2025 tôi tham gia Eagle Camp, nơi mài lại tư duy làm sản phẩm và kinh doanh. Và tôi học từ chính những thất bại của mình — người thầy nghiêm khắc nhưng công bằng nhất.

'Phi thương bất phú' — nhưng trước khi buôn bán, phải nâng cấp cái đầu đã.
Bài học lớn nhất việc học dạy tôi rất giản dị: kiến thức chỉ có giá trị khi được đem ra hành động. Một cuốn sách được đọc và áp dụng một chương còn giá trị hơn mười cuốn nằm trên kệ.
Học — rồi làm. Làm — rồi sai. Sai — rồi sửa.
Tự do để điNhững chuyến đi, khi thế giới trở thành người thầy
Tiền, với tôi, chưa bao giờ là đích đến. Nó là phương tiện. Và một trong những thứ tôi trân trọng nhất mà nó mua được, là tự do để đi.

Đứng trước một vùng nước lặng — nơi cái đầu được rời khỏi guồng quay.

Biển, nắng và những hàng dừa — phần thưởng cho những cây số đã chạy.
Mỗi chuyến đi là một lần tôi được cài đặt lại tư duy. Gặp những con người sống khác mình, tôi buộc phải nhìn lại những điều mình từng cho là hiển nhiên, và nhận ra thế giới rộng lớn hơn nhiều so với cái vòng lặp công nhân tôi từng mắc kẹt.

Làm việc online cho tôi thứ quý nhất: được làm chủ thời gian, ở bất cứ đâu.
Nhiều ý tưởng kinh doanh tốt nhất không đến khi tôi ngồi trước màn hình, mà khi đứng trước biển hay đi bộ trên một con đường lạ. Và những chuyến đi nhắc tôi lý do bắt đầu tất cả: không phải để có nhiều tiền hơn rồi làm việc nhiều hơn, mà để sống một cuộc đời do chính mình thiết kế.
Triết lý của tôi: Thân — Tâm — Tiền
Sau tất cả, tôi đúc kết cuộc sống quanh ba trụ cột. Bỏ quên một cái, hai cái còn lại sớm muộn cũng lung lay.
Thân — sức khỏe. IRONMAN dạy tôi nếu không có cơ thể khỏe mạnh, mọi thành công khác đều mong manh.
Tâm — tư duy và sự bình an. Vipassana dạy tôi gốc rễ của mọi kết quả bên ngoài nằm ở bên trong. Tôi có thể mất hết tiền, nhưng giữ được tư duy thì làm lại được.
Tiền — kết quả và tự do. Tôi không giả vờ coi thường tiền, nhưng đặt nó đúng chỗ: là kết quả của Thân và Tâm, chứ không phải mục đích tối thượng.
Một cuộc đời đáng sống cân được cả ba: Thân khỏe, Tâm an, Tiền đủ đầy.
Điều tôi tin — và điều tôi không tin
Tôi KHÔNG tin vào 'làm giàu nhanh'. Mọi lời hứa giàu sau một đêm đều là cái bẫy. Ai hứa bạn kiếm tiền mà không cần học, không cần làm, không cần kiên nhẫn — hãy chạy thật xa.
Tôi tin vào tư duy đúng: cách bạn nghĩ quyết định cách bạn làm, cách bạn làm quyết định kết quả.
Tôi tin vào hành động nhất quán — bền bỉ ngày qua ngày, như từng buổi tập nhỏ cộng dồn thành một cuộc đua.
Tôi tin vào giá trị thật: người tạo ra giá trị thật cho người khác, cuối cùng luôn là người thắng bền vững.
Tôi tin vào 'đúng người, đúng thời điểm'. Không phải ai cũng sẵn sàng cho hành trình này ngay lúc này — và điều đó hoàn toàn ổn.
Vì sao tôi chia sẻ
Có người hỏi: 'Anh kiếm được tiền rồi, chia sẻ làm gì cho mệt?'
Thật lòng: ở thời điểm tăm tối nhất, thứ tôi thèm khát nhất không phải một khóa học đắt tiền hay công cụ thần kỳ, mà là một người đã đi qua con đường đó, quay lại và nói: 'Được, đi tiếp đi, có đường đấy.' Khi đó chẳng có ai. Tôi phải tự mò mẫm trong bóng tối, trả giá cho từng bài học.
Bây giờ tôi ở vị trí có thể trở thành người-quay-lại đó cho bạn. Tôi chia sẻ không phải để bán khóa học cho bằng được, mà để giúp bạn có một góc nhìn rõ ràng hơn và một định hướng thực tế hơn về con đường kiếm tiền online.
Nếu bạn đang ở 'cây số' không kết quả đó
Đừng để một năm nữa trôi qua rồi bạn vẫn đứng đúng chỗ hôm nay. Nỗi mắc kẹt sẽ không tự tan. Nhưng bạn không cần đi một mình — và không cần trả giá đắt như tôi đã từng.
Đi cùng tôi một đoạn đườngTôi không hứa với bạn một con đường dễ dàng. Nếu bạn tìm sự dễ dàng, có lẽ chúng ta không hợp nhau, và tôi nói điều này với tất cả sự tôn trọng.
Nhưng nếu bạn sẵn sàng cho một hành trình thật — có mồ hôi, có vấp ngã, có những đoạn dốc khiến bạn muốn bỏ cuộc, nhưng cũng có đích đến xứng đáy — thì tôi ở đây.
Cảm ơn bạn đã đọc đến đây.
Giờ thì — bạn muốn bắt đầu từ đâu?
